Monday

Đốm lửa tàn đốt cháy thế gian

Người đi tìm chân lý, hỏi: 

" Thế giới này đầy rẫy những rối loạn, căng thẳng và khổ đau. Tôi muốn đi tìm chân lý để soi rọi con đường đúng cho mình. Nhưng tôi thấy vô cùng cô độc, chẳng có ai xung quanh tôi quan tâm đến những "chuyện lớn lao" như thế. Tôi tự hỏi mình phải làm gì trên thế gian này? "


Kẻ vô danh, đáp:

" Những rối loạn, căng thẳng và khổ đau đó bắt nguồn từ đâu? Ngài đi tìm chân lý nhưng càng tìm lại càng thấy mình cô độc và không biết phải làm gì trên thế gian này, vậy chẳng phải ngài cũng đang góp phần vào những rối loạn của thế gian này hay sao?

Mọi con đường đều nên bắt đầu từ việc hiểu rõ chính mình. Đó là bước đầu tiên và cũng là bước cuối cùng của đời sống, nó xuyên suốt trong đời sống. Nếu ngài hiểu rõ chính mình, ngài sẽ thấy mình trong thế giới này rõ ràng và khác biệt vô cùng so với trước đây. Vậy thì ngài sẽ ngập tràn năng lượng, sẽ sống và nở hoa trong đời sống mà không tự đặt ra câu hỏi rằng ngài phải làm gì trên thế gian này. Tự đời sống của ngài sẽ trả lời câu hỏi đó.

Có đám trẻ mục đồng vẫn hay ngân nga học bài bên cạnh nhà ta. Chúng hát:
"Một người - đâu phải nhân gian,
Sống chăng, một đốm lửa tàn mà thôi!"
Kẻ này chẳng biết từ đâu mà có câu thơ đó. Chỉ biết rằng, thật ngu dốt khi dạy những người trẻ tuổi rằng họ tồn tại trên thế gian này chỉ như một đốm lửa nhỏ bé và tàn lụi. Ai cũng có thể bàn về sự hữu hạn và mong manh của đời người, nhưng sự hữu hạn và mong manh đó không phải để khẳng định rằng ta yếu ớt và vô dụng.

Tự hiểu mình là bước đầu tiên của đời sống. Tự hiểu rằng mình chỉ như đốm lửa, giọt nước, nhưng đó là giọt nước có thể đong đầy biển cả, và là đốm lửa có thể đốt cháy cả thế gian.

Tự hiểu mình mới khiến ngài trở nên tràn đầy năng lượng, mới sống mãnh liệt và tự do trên thế gian mà không lạc lối trong những câu hỏi sai lầm của tâm trí. "

Nguồn: cavoi.net
Đọc bài này ►
    0

Wednesday

Cháy một ngọn lửa bình yên nhé!

Cậu biết không, sáng nay tớ gặp một khung cảnh mà t nghĩ mình nên chia sẻ với cậu.
Tớ đã gặp một rừng hoa ở Long Biên.
Một nhóm những em ở TT Phúc Thọ lên xe ở đó, có một cô hướng đạo sinh người nước ngoài.
Tớ đã nói chuyện với cô ấy được vài ba câu, cô ấy rất thân thiện, và có lửa trong mắt cô ấy.
Lửa thật sự, cảm giác như cậu tràn đầy năng lượng và có thể làm mọi thứ trên đời này.
Cô ấy nhìn mỗi em như một người yêu nhỏ. Sáng nay cô ấy là người phụ nữ đẹp nhất ở điểm xe đó.
Tớ nghĩ đến cậu, đến những gì cậu chọn làm. Không phải vấn đề là bài luận, là tốt nghiệp hay những thành tích. Mà là có lửa trong cậu giống như cô ấy.
Cháy một ngọn lửa bình yên nhé!


Đọc bài này ►
    0

Sunday

Chiếc hộp của Aida


Phòng của Aida là một căn phòng nhỏ hình hộp chữ nhật vuông vức. Trên tường có treo những bức tranh ngộ nghĩnh nhiều màu sắc, một tấm giấy khen thưởng thành tích năm học vừa qua của trường tiểu học Monjour đã được mẹ Aida cho lồng khung viền vàng, và một giá sách treo bên trên gần bàn học xếp đầy những truyện cổ tích và truyện tranh màu.

Cô bé rất thích căn phòng của mình. Cô gọi nó là chiếc hộp kỳ diệu. Chiếc hộp của tuổi thơ.

Rồi thời gian trôi đi. Aida có cho mình thêm nhiều chiếc hộp khác. Có những chiếc hộp trơn tuột, xấu xí, những cái khác lại thơm ngát và gọn gàng.

Một đêm, Aida đang ngủ trong phòng ngủ của mình, thì đột nhiên mọi thứ xô lệch. Trong đêm tối đen, tất cả mọi thứ trong phòng đều xô cả về một phía – phía mà cô đang nằm.

Động đất ư?”, Aida chới với nắm lấy mép giường và xoay người trở dậy. Nhưng phản xạ của một bà lão đã 90 tuổi thì không còn nhanh như trước được nữa. Chiếc tủ phía góc phòng đang lao thẳng về phía này với một sức nặng đến choáng váng. Không kịp nữa rồi!

Aida bị đập mạnh và bắn tung ra khỏi căn phòng. Lần đầu tiên cô rơi khỏi chiếc hộp của mình, đột ngột và không thể bám víu vào đâu nữa. Tất cả thế gian dường như đều nghiêng ngả.

Bức tường bị vỡ nát. Aida không thể nhìn thấy gì, bóng tối trước mặt đặc quánh trong căn phòng, bóng tối trầm lặng ngay sau lưng. Mọi thứ trong căn phòng vẫn đang ùa đến và đổ ập vào cô.

Đột nhiên cô thấy đau ở bả vai. Cơn đau của ngày Aida mới 9 tuổi, trèo cây và bị ngã phải nhập viện. Rồi một cơn đau khác rơi vào bụng dưới, cô thét lên, đó là cơn đau ngày cô sinh con đầu lòng. Cơn đau khác ở đầu gối, khi cô bị tai nạn xe và bị liệt hoàn toàn hai chân không thể đi lại.

Những cơn đau trong suốt cuộc đời vẫn liên tục ập vào cô. Cô không thể né tránh vì chúng quá nhiều, quá nhanh và vẫn còn đang rơi ào ạt từ phía cuối căn phòng. Nhưng không chỉ có những cơn đau. Cô thấy cả vị ngọt mát và ngại ngùng của nụ hôn đầu đời đang rơi trên môi mình. Một làn gió khẽ luồn qua mái tóc trong những kỳ nghỉ hè rực rỡ. Bàn tay mềm mại nhỏ bé của John khẽ vuốt trên má mẹ để lau đi giọt nước mắt ngày lành. Rất nhiều, rất nhiều những trải nghiệm, những ký ức, những hoài niệm xa xăm,… mà Aida tưởng rằng mình đã quên, giờ đây đổ thẳng về phía cô – chân thật và sắc nét đến vô cùng tận.

Chúng - tất cả chúng – rơi vào cô, rồi vượt qua cơ thể cô. Aida thấy cả người như nhẹ nhõm, loãng dần đi, thu bé lại. Nhưng trí óc cô lại vô cùng tươi tỉnh, rõ ràng, mở rộng. Cô đột nhiên thấy bầu trời, thứ ánh sáng kỳ lạ nào đó mà cô chưa bao giờ nhìn thấy, những thế giới đang liên tiếp mở ra, những sinh vật dị hình dị dạng, dường như những nhân loại khác và cả những cánh đồng hoa.

Tóc Aida xanh lại màu tuổi trẻ. Cơ thể trở lại với cô trong một vóc dáng mỏng manh. Những bộ phận sinh dục biến mất. Đôi mắt lại sáng ngời lấp lánh. Hình như trên môi, cô đang mỉm cười.

Vũ trụ có hình dáng của một chiếc hộp. Và nó nghiêng dần, nghiêng dần, đến độ nếu không tỉnh giác thì ta chẳng thể nào nhận ra. Cho đến một ngày bất định, như một lẽ tự nhiên,  tất cả chúng ta rồi sẽ rơi ra khỏi chiếc hộp của mình. Rồi chúng ta sẽ gặp nhau.
Đọc bài này ►
    0

Saturday

10-12-16 (vĩnh cửu này cũng chỉ một giây thôi)


Mặt Trời chiều nay đỏ hỏn như đứa trẻ mới lọt lòng. Phía bên kia, Mặt Trăng im lìm và trầm mặc. Hơi nước quyện cùng khói bụi đang phủ mờ mặt hồ lớn của thành phố.

Người bạn ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ. Dường như mới chỉ một giây thôi. Chúng ta đều chỉ có một giây, mà kéo dài cả một đời người.

Sau mỗi chia ly và mất mát, ta tự bảo mình sẽ sống sâu hơn, Để rồi ta quên đi và chập chờn nuối tiếc. Có những bài học đầu đời, nhưng đến giây phút cuối cùng ta cũng chẳng thể thuộc lòng. Cuộc sống cứ trôi đi, trôi đi, ra khỏi những ranh giới và bờ lũy kiên cố nhất. Ta vẫn ngồi với nhau và nói huyên thuyên về quá khứ, nhưng lại chẳng biết nói gì với hiện tại. Có lẽ thực tại sắc nét và vô ngôn nên chẳng thể diễn tả bằng lời.

Ta có biết chăng ta đang rơi khỏi thế giới này. Từng chút một. Ta chẳng nên cố gắng yêu thương, bởi cố gắng thì chẳng thể yêu thương. Mặc lòng, ta cứ gặp nhau trong cõi đời và ra đi, hóa thành cát bụi và chẳng để lại gì. Ta trở về với cái toàn thể, đúng hơn ta luôn là cái toàn thể mà không biết. Ta lại ra đi mà chẳng nhớ một chút gì. Lại gặp nhau, nhưng không biết mặt.

Đời sống chỉ trong một giây này thôi, giây này kéo dài cả trăm năm, cả cõi đời, cả số phận con người, tất cả. Một giây của vũ trụ nhiệm màu. Vĩnh cửu này, cũng chỉ một giây thôi.


Đọc bài này ►
    0

Tuesday

Lỗ rốn của vũ trụ hay hạt bụi trong không gian?

Những bức tranh này được Zen Pencils vẽ dựa trên một trích đoạn của Carl Sagan, do blogger Lục Phong chuyển nghĩa sang tiếng Việt.
Bản dịch tiếng Việt (có thể phóng to) xem tại đây:
https://lucphongff.wordpress.com/2016/07/08/lo-ron-cua-vu-tru-hay-hat-bui-trong-khong-gian/







Blog Cá Voi sưu tầm & giới thiệu
Đọc bài này ►
    0

hai cuộc phiêu lưu

có một dạo anh muốn đi lang thang
không giống như đi phượt, mà là lang bạt như kiểu Super Tramp trong Into the wild ấy
thế rồi không đi nữa...
balo và lều cá nhân mua về đã mục nát và bị chuột gặm đến gần tan :')
nhưng giờ anh lại phiêu lưu theo một kiểu khác
đi vào văn phòng và làm những việc người ta sai bảo
4 bức tường này rồi sẽ làm con người ù lỳ và nhát gan
nhưng anh muốn thử xem nó thế nào, vậy thôi
anh nghĩ, mọi công việc em làm rồi sẽ trở nên nhàm chán, nếu như em không biến nó trở thành nghệ thuật.

♪ hãy cứ hát đi, trong mùa đông ♫


Đọc bài này ►
    0

Học để biết đủ [Chungta.com]

Bài viết "Học để biết đủ" đăng trên website chungta.com ngày 15 tháng 11 năm 2016.


Ðạo Phật dạy chúng ta biết đủ, còn chúng ta học hỏi lẫn nhau, trao đổi thông tin cho nhau để từ từ đến lúc nào đó giác ngộ, biết thế nào là đủ...

Tôi có người bạn đạo thiết thân từ ngày còn trẻ, người bạn này làm nghề bán cơm rượu. Là Phật tử, chị thích đi chùa, nghe pháp, cùng các bạn đạo khác hợp lại, gặp khổ giúp khổ, gặp vui góp vui bằng khả năng của mỗi người.

Mỗi ngày chị làm và bỏ mối ở chợ hai vò cơm rượu. Tiền thu được đủ cho ba bữa ăn gia đình, còn lại là làm phật sự. Chị không có của dư của để, không nhà cao cửa rộng, không vòng vàng đỏ tay. Nhưng ai cũng thương chị, cần chị, quý trọng chị từ người quyền cao chức trọng cho đến một đứa bé.


Tôi hỏi, chị làm cơm rượu ngon, bán đắt, nhiều người đặt hàng, sao chị không làm mỗi ngày mười hoặc 20 vò để có nhiều tiền hơn, vừa đi làm phật sự được nhiều, vừa để dành hậu thân?

Chị trả lời với chị như vậy là đủ, làm nhiều cực thân, trong khi chị chỉ cần ngày ba bữa đạm bạc. Ăn để nuôi thân khoẻ mạnh sống tốt với mình, với gia quyến với cuộc đời, chứ không cần phải nuôi phủ phê cái thân vật chất, để tạo điều kiện cho nó gây nghiệp!

Còn làm phật sự mỗi ngày theo khả năng của mình; không nhanh, không chậm, không nhiều, chẳng ít. Như một người lội nước ngược, “cố gắng quá sẽ có ngày bỏ cuộc, thong thả bơi, tới lúc nào không hay”. Nếu mỗi ngày làm mười vò sẽ có lúc ngã bệnh. Ðôi khi đồng tiền kiếm được cách đó không đủ trả tiền thuốc và thiệt hại khác nhiều hơn trong thời gian nằm bệnh.

Ba mươi mấy năm, cuộc sống của chị thanh nhàn, bình thản, trong trẻo. Tâm đạo ngày càng lớn, nhân cách, tri thức ngày càng cao sâu, đời sống ngày càng đơn giản. Chị có mặt ở đâu nơi đó yên bình, mọi người hoà hợp. Nhà cửa sạch sẽ, vén khéo; chị vô tư đến, lặng lẽ đi.

Ở mọi nhà chị đến và đi, người đàn ông muốn sửa mình để trở thành người chồng tốt; người đàn bà học cách tu thân để xứng đáng làm mẹ, làm vợ; đứa trẻ học hành giỏi giang, hiếu thảo, lễ phép; những người làm công kính trọng và trung thành với chủ; người chủ thương và quý những người làm công như cật ruột của mình...



Cách sống của chị khiến tôi nhớ đến thi sĩ Ðào Uyên Minh đời Ðông Tấn, nổi tiếng về nhiều bài thơ, tản văn ngắn, lời bình dị, ý thâm trầm. Người đời tặng ông là Tĩnh Tiết tiên sinh vì ông sống cao khiết, không xa hoa, không khổ hạnh, điều hoà được thất tình và tâm linh, trọng vật chất nhưng không đắm say, rất yêu đời nhưng không quá độ.

Tôi nhớ lời Đức Phật từng dạy, rõ ràng, ông là người đã nhận ra bản chất của mọi sự vật! Và ông đã hành xử đúng như nó tự có, đã điều hoà cái muốn, cái cần giữ con người với thiên nhiên, đưa cái thần thái ấy vào tác phẩm nghệ thuật. Ông đã sử dụng cái thân vật chất đúng mực. Và nhờ nó mà tạo ra cái pháp thân thi ca sống mãi với thời gian.


Chúng ta noi gương người xưa, học người nay, để tự hiểu mình, sửa mình. Trao đổi thông tin, giúp nhau sống tốt hơn, hành xử hợp lý hơn mỗi khi gặp may mắn thành công hay thất bại, bất hạnh trong đời mình, đời bạn, đời người. Chúng ta học để biết thế nào là đủ trong từng trường hợp, từng sự việc để tránh cho người, cho mình những nỗi khổ tâm, hụt hẫng đáng tiếc.

Học chưa chắc đã hiểu. Nói hay, biết nhiều chưa chắc làm được, làm đúng. Nhưng dù sao cũng phải lên đường bằng sự học hỏi khiêm cung. Riêng tôi, khi viết là tôi đang học.


Theo TS. NSND Bạch Tuyết, báo Sài Gòn tiếp thị (2012)
➤ Nguồn: http://www.chungta.com/nd/tu-lieu-tra-cuu/hoc_de_biet_du.html
Đọc bài này ►
    0

Liên hệ

|► FB Messenger : http://m.me/cavoi.net

Bản quyền nội dung

© 1992 Ma Công Blog. Designed by Bloggertheme9 & Distributed by Blogger Templates