Thursday

Tản mạn về những quyết định nhanh

    0


Tôi vốn rất thích những quyết định nhanh chóng, bất ngờ. Chúng đưa đẩy cuộc sống con người đến những bước không ngờ tới.

Năm gần cuối Đại học, tôi bỏ học. Chẳng phải quyết định gì xa xôi, dù chán nản nhưng cái khoảnh khắc quyết định rằng tôi phải bỏ học nó đến vụt chốc, không đoán định được gì. Tôi bỏ thật, bỏ tiệt, bỏ theo kiểu “ngó lơ cuộc đời” – không viết đơn xin bỏ học, không viết giấy bảo lưu, không nói với gia đình. Thích thì bỏ, chẳng có lý do gì cụ thể.


Bỏ học được độ 1 năm thì Mẹ phát hiện ra, kéo tôi về nhà. Nói chuyện. Giải thích. Im lặng. Lại nói chuyện. Quả là tôi càng nói càng cùn đi, có lẽ phần vì quyết tâm của Mẹ là bắt bằng được thằng con trai theo con đường “tử tế”, phần vì tôi cảm thấy đã đến lúc làm một điều gì đó khác.


Học rồi lại bám vào cớ đó để tiếp tục học, thì cũng chẳng khác nào bỏ học rồi vin vào đó để tiếp tục bỏ học. Tôi chẳng muốn bám vào thứ nào hết. Tôi có lý trí, nhưng cũng có trái tim. Tôi nghe theo cả hai.

Một năm sau khi bỏ học, tôi lại đi học. Lý do tiếp tục đi học cũng mù mờ chẳng kém gì lý do lúc từ bỏ. Vì gia đình ép buộc? Vì chán nản kiếp lang thang? Vì đã cảm giác được giá trị của mảnh bằng? .v.v.. Không, tôi chẳng có lý do cụ thể nào như vậy cả.

Tôi chỉ đơn giản là quyết định như vậy. Một cách nhanh chóng.


Có những lúc, cuộc sống trao cho người ta cơ hội để đổi thay. Lúc đó họ phải quyết định. Và ở thời điểm đó, tôi – cũng như rất nhiều cậu Đông Ki Sốt khác – đã nghe đến nhàm tai lời khuyên: “Nghĩ cho kỹ vì đời mày sẽ đổi khác”.

Tất nhiên, cuộc đời sẽ đổi khác. Nó vốn là như vậy. Nó vốn là – như một dòng chảy – cuốn phăng phăng mọi thứ, mới mẻ và tinh khôi. Cho dù người ta có huyễn hoặc mình là đời họ vẫn như cũ, thì thực tế chẳng có gì như cũ cả. Tôi không là tôi-của-1-tích-tắc-trước nữa.


Và đôi khi, trong dòng chảy mới lạ đó, chúng ta được trao tặng những cái công tắc kỳ diệu. Bật hoặc Tắt. Rồi thì con thuyền đang chở chúng ta sẽ ngoặt rẽ nhanh hơn một chút, khác lạ hơn một chút, so với để mặc dòng đời xô đẩy.


Nếu thấy nó, bất cứ nơi nào, bất cứ khi nào, chiếc công tắc ấy hiện ra trước mắt, tôi sẽ không ngần ngại bật nó lên đâu. Chỉ là, tôi phải tự mình bật nó. Bởi vì, hễ kẻ nào khác nghĩ rằng họ có thể bật hộ tôi, ấy là lúc cái công tắc đó biến mất rồi. Disappeared. Chẳng còn gì.

Tôi cá với Bạn rằng, nó là một thứ cực kỳ thú vị!



Nguồn: Cavoi.net

Liên hệ

|► FB Messenger : http://m.me/cavoi.net

Bản quyền nội dung

© 1992 Ma Công Blog. Designed by Bloggertheme9 & Distributed by Blogger Templates