Saturday

10-12-16 (vĩnh cửu này cũng chỉ một giây thôi)

    0


Mặt Trời chiều nay đỏ hỏn như đứa trẻ mới lọt lòng. Phía bên kia, Mặt Trăng im lìm và trầm mặc. Hơi nước quyện cùng khói bụi đang phủ mờ mặt hồ lớn của thành phố.

Người bạn ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ. Dường như mới chỉ một giây thôi. Chúng ta đều chỉ có một giây, mà kéo dài cả một đời người.

Sau mỗi chia ly và mất mát, ta tự bảo mình sẽ sống sâu hơn, Để rồi ta quên đi và chập chờn nuối tiếc. Có những bài học đầu đời, nhưng đến giây phút cuối cùng ta cũng chẳng thể thuộc lòng. Cuộc sống cứ trôi đi, trôi đi, ra khỏi những ranh giới và bờ lũy kiên cố nhất. Ta vẫn ngồi với nhau và nói huyên thuyên về quá khứ, nhưng lại chẳng biết nói gì với hiện tại. Có lẽ thực tại sắc nét và vô ngôn nên chẳng thể diễn tả bằng lời.

Ta có biết chăng ta đang rơi khỏi thế giới này. Từng chút một. Ta chẳng nên cố gắng yêu thương, bởi cố gắng thì chẳng thể yêu thương. Mặc lòng, ta cứ gặp nhau trong cõi đời và ra đi, hóa thành cát bụi và chẳng để lại gì. Ta trở về với cái toàn thể, đúng hơn ta luôn là cái toàn thể mà không biết. Ta lại ra đi mà chẳng nhớ một chút gì. Lại gặp nhau, nhưng không biết mặt.

Đời sống chỉ trong một giây này thôi, giây này kéo dài cả trăm năm, cả cõi đời, cả số phận con người, tất cả. Một giây của vũ trụ nhiệm màu. Vĩnh cửu này, cũng chỉ một giây thôi.


Liên hệ

|► FB Messenger : http://m.me/cavoi.net

Bản quyền nội dung

© 1992 Ma Công Blog. Designed by Bloggertheme9 & Distributed by Blogger Templates