Showing posts with label doi-song. Show all posts
Showing posts with label doi-song. Show all posts

Monday

Đốm lửa tàn đốt cháy thế gian

Người đi tìm chân lý, hỏi: 

" Thế giới này đầy rẫy những rối loạn, căng thẳng và khổ đau. Tôi muốn đi tìm chân lý để soi rọi con đường đúng cho mình. Nhưng tôi thấy vô cùng cô độc, chẳng có ai xung quanh tôi quan tâm đến những "chuyện lớn lao" như thế. Tôi tự hỏi mình phải làm gì trên thế gian này? "


Kẻ vô danh, đáp:

" Những rối loạn, căng thẳng và khổ đau đó bắt nguồn từ đâu? Ngài đi tìm chân lý nhưng càng tìm lại càng thấy mình cô độc và không biết phải làm gì trên thế gian này, vậy chẳng phải ngài cũng đang góp phần vào những rối loạn của thế gian này hay sao?

Mọi con đường đều nên bắt đầu từ việc hiểu rõ chính mình. Đó là bước đầu tiên và cũng là bước cuối cùng của đời sống, nó xuyên suốt trong đời sống. Nếu ngài hiểu rõ chính mình, ngài sẽ thấy mình trong thế giới này rõ ràng và khác biệt vô cùng so với trước đây. Vậy thì ngài sẽ ngập tràn năng lượng, sẽ sống và nở hoa trong đời sống mà không tự đặt ra câu hỏi rằng ngài phải làm gì trên thế gian này. Tự đời sống của ngài sẽ trả lời câu hỏi đó.

Có đám trẻ mục đồng vẫn hay ngân nga học bài bên cạnh nhà ta. Chúng hát:
"Một người - đâu phải nhân gian,
Sống chăng, một đốm lửa tàn mà thôi!"
Kẻ này chẳng biết từ đâu mà có câu thơ đó. Chỉ biết rằng, thật ngu dốt khi dạy những người trẻ tuổi rằng họ tồn tại trên thế gian này chỉ như một đốm lửa nhỏ bé và tàn lụi. Ai cũng có thể bàn về sự hữu hạn và mong manh của đời người, nhưng sự hữu hạn và mong manh đó không phải để khẳng định rằng ta yếu ớt và vô dụng.

Tự hiểu mình là bước đầu tiên của đời sống. Tự hiểu rằng mình chỉ như đốm lửa, giọt nước, nhưng đó là giọt nước có thể đong đầy biển cả, và là đốm lửa có thể đốt cháy cả thế gian.

Tự hiểu mình mới khiến ngài trở nên tràn đầy năng lượng, mới sống mãnh liệt và tự do trên thế gian mà không lạc lối trong những câu hỏi sai lầm của tâm trí. "

Nguồn: cavoi.net
Đọc bài này ►
    0

Wednesday

Cháy một ngọn lửa bình yên nhé!

Cậu biết không, sáng nay tớ gặp một khung cảnh mà t nghĩ mình nên chia sẻ với cậu.
Tớ đã gặp một rừng hoa ở Long Biên.
Một nhóm những em ở TT Phúc Thọ lên xe ở đó, có một cô hướng đạo sinh người nước ngoài.
Tớ đã nói chuyện với cô ấy được vài ba câu, cô ấy rất thân thiện, và có lửa trong mắt cô ấy.
Lửa thật sự, cảm giác như cậu tràn đầy năng lượng và có thể làm mọi thứ trên đời này.
Cô ấy nhìn mỗi em như một người yêu nhỏ. Sáng nay cô ấy là người phụ nữ đẹp nhất ở điểm xe đó.
Tớ nghĩ đến cậu, đến những gì cậu chọn làm. Không phải vấn đề là bài luận, là tốt nghiệp hay những thành tích. Mà là có lửa trong cậu giống như cô ấy.
Cháy một ngọn lửa bình yên nhé!


Đọc bài này ►
    0

Sunday

Chiếc hộp của Aida


Phòng của Aida là một căn phòng nhỏ hình hộp chữ nhật vuông vức. Trên tường có treo những bức tranh ngộ nghĩnh nhiều màu sắc, một tấm giấy khen thưởng thành tích năm học vừa qua của trường tiểu học Monjour đã được mẹ Aida cho lồng khung viền vàng, và một giá sách treo bên trên gần bàn học xếp đầy những truyện cổ tích và truyện tranh màu.

Cô bé rất thích căn phòng của mình. Cô gọi nó là chiếc hộp kỳ diệu. Chiếc hộp của tuổi thơ.

Rồi thời gian trôi đi. Aida có cho mình thêm nhiều chiếc hộp khác. Có những chiếc hộp trơn tuột, xấu xí, những cái khác lại thơm ngát và gọn gàng.

Một đêm, Aida đang ngủ trong phòng ngủ của mình, thì đột nhiên mọi thứ xô lệch. Trong đêm tối đen, tất cả mọi thứ trong phòng đều xô cả về một phía – phía mà cô đang nằm.

Động đất ư?”, Aida chới với nắm lấy mép giường và xoay người trở dậy. Nhưng phản xạ của một bà lão đã 90 tuổi thì không còn nhanh như trước được nữa. Chiếc tủ phía góc phòng đang lao thẳng về phía này với một sức nặng đến choáng váng. Không kịp nữa rồi!

Aida bị đập mạnh và bắn tung ra khỏi căn phòng. Lần đầu tiên cô rơi khỏi chiếc hộp của mình, đột ngột và không thể bám víu vào đâu nữa. Tất cả thế gian dường như đều nghiêng ngả.

Bức tường bị vỡ nát. Aida không thể nhìn thấy gì, bóng tối trước mặt đặc quánh trong căn phòng, bóng tối trầm lặng ngay sau lưng. Mọi thứ trong căn phòng vẫn đang ùa đến và đổ ập vào cô.

Đột nhiên cô thấy đau ở bả vai. Cơn đau của ngày Aida mới 9 tuổi, trèo cây và bị ngã phải nhập viện. Rồi một cơn đau khác rơi vào bụng dưới, cô thét lên, đó là cơn đau ngày cô sinh con đầu lòng. Cơn đau khác ở đầu gối, khi cô bị tai nạn xe và bị liệt hoàn toàn hai chân không thể đi lại.

Những cơn đau trong suốt cuộc đời vẫn liên tục ập vào cô. Cô không thể né tránh vì chúng quá nhiều, quá nhanh và vẫn còn đang rơi ào ạt từ phía cuối căn phòng. Nhưng không chỉ có những cơn đau. Cô thấy cả vị ngọt mát và ngại ngùng của nụ hôn đầu đời đang rơi trên môi mình. Một làn gió khẽ luồn qua mái tóc trong những kỳ nghỉ hè rực rỡ. Bàn tay mềm mại nhỏ bé của John khẽ vuốt trên má mẹ để lau đi giọt nước mắt ngày lành. Rất nhiều, rất nhiều những trải nghiệm, những ký ức, những hoài niệm xa xăm,… mà Aida tưởng rằng mình đã quên, giờ đây đổ thẳng về phía cô – chân thật và sắc nét đến vô cùng tận.

Chúng - tất cả chúng – rơi vào cô, rồi vượt qua cơ thể cô. Aida thấy cả người như nhẹ nhõm, loãng dần đi, thu bé lại. Nhưng trí óc cô lại vô cùng tươi tỉnh, rõ ràng, mở rộng. Cô đột nhiên thấy bầu trời, thứ ánh sáng kỳ lạ nào đó mà cô chưa bao giờ nhìn thấy, những thế giới đang liên tiếp mở ra, những sinh vật dị hình dị dạng, dường như những nhân loại khác và cả những cánh đồng hoa.

Tóc Aida xanh lại màu tuổi trẻ. Cơ thể trở lại với cô trong một vóc dáng mỏng manh. Những bộ phận sinh dục biến mất. Đôi mắt lại sáng ngời lấp lánh. Hình như trên môi, cô đang mỉm cười.

Vũ trụ có hình dáng của một chiếc hộp. Và nó nghiêng dần, nghiêng dần, đến độ nếu không tỉnh giác thì ta chẳng thể nào nhận ra. Cho đến một ngày bất định, như một lẽ tự nhiên,  tất cả chúng ta rồi sẽ rơi ra khỏi chiếc hộp của mình. Rồi chúng ta sẽ gặp nhau.
Đọc bài này ►
    0

Saturday

10-12-16 (vĩnh cửu này cũng chỉ một giây thôi)


Mặt Trời chiều nay đỏ hỏn như đứa trẻ mới lọt lòng. Phía bên kia, Mặt Trăng im lìm và trầm mặc. Hơi nước quyện cùng khói bụi đang phủ mờ mặt hồ lớn của thành phố.

Người bạn ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ. Dường như mới chỉ một giây thôi. Chúng ta đều chỉ có một giây, mà kéo dài cả một đời người.

Sau mỗi chia ly và mất mát, ta tự bảo mình sẽ sống sâu hơn, Để rồi ta quên đi và chập chờn nuối tiếc. Có những bài học đầu đời, nhưng đến giây phút cuối cùng ta cũng chẳng thể thuộc lòng. Cuộc sống cứ trôi đi, trôi đi, ra khỏi những ranh giới và bờ lũy kiên cố nhất. Ta vẫn ngồi với nhau và nói huyên thuyên về quá khứ, nhưng lại chẳng biết nói gì với hiện tại. Có lẽ thực tại sắc nét và vô ngôn nên chẳng thể diễn tả bằng lời.

Ta có biết chăng ta đang rơi khỏi thế giới này. Từng chút một. Ta chẳng nên cố gắng yêu thương, bởi cố gắng thì chẳng thể yêu thương. Mặc lòng, ta cứ gặp nhau trong cõi đời và ra đi, hóa thành cát bụi và chẳng để lại gì. Ta trở về với cái toàn thể, đúng hơn ta luôn là cái toàn thể mà không biết. Ta lại ra đi mà chẳng nhớ một chút gì. Lại gặp nhau, nhưng không biết mặt.

Đời sống chỉ trong một giây này thôi, giây này kéo dài cả trăm năm, cả cõi đời, cả số phận con người, tất cả. Một giây của vũ trụ nhiệm màu. Vĩnh cửu này, cũng chỉ một giây thôi.


Đọc bài này ►
    0

Tuesday

Lỗ rốn của vũ trụ hay hạt bụi trong không gian?

Những bức tranh này được Zen Pencils vẽ dựa trên một trích đoạn của Carl Sagan, do blogger Lục Phong chuyển nghĩa sang tiếng Việt.
Bản dịch tiếng Việt (có thể phóng to) xem tại đây:
https://lucphongff.wordpress.com/2016/07/08/lo-ron-cua-vu-tru-hay-hat-bui-trong-khong-gian/







Blog Cá Voi sưu tầm & giới thiệu
Đọc bài này ►
    0

hai cuộc phiêu lưu

có một dạo anh muốn đi lang thang
không giống như đi phượt, mà là lang bạt như kiểu Super Tramp trong Into the wild ấy
thế rồi không đi nữa...
balo và lều cá nhân mua về đã mục nát và bị chuột gặm đến gần tan :')
nhưng giờ anh lại phiêu lưu theo một kiểu khác
đi vào văn phòng và làm những việc người ta sai bảo
4 bức tường này rồi sẽ làm con người ù lỳ và nhát gan
nhưng anh muốn thử xem nó thế nào, vậy thôi
anh nghĩ, mọi công việc em làm rồi sẽ trở nên nhàm chán, nếu như em không biến nó trở thành nghệ thuật.

♪ hãy cứ hát đi, trong mùa đông ♫


Đọc bài này ►
    0

Học để biết đủ [Chungta.com]

Bài viết "Học để biết đủ" đăng trên website chungta.com ngày 15 tháng 11 năm 2016.


Ðạo Phật dạy chúng ta biết đủ, còn chúng ta học hỏi lẫn nhau, trao đổi thông tin cho nhau để từ từ đến lúc nào đó giác ngộ, biết thế nào là đủ...

Tôi có người bạn đạo thiết thân từ ngày còn trẻ, người bạn này làm nghề bán cơm rượu. Là Phật tử, chị thích đi chùa, nghe pháp, cùng các bạn đạo khác hợp lại, gặp khổ giúp khổ, gặp vui góp vui bằng khả năng của mỗi người.

Mỗi ngày chị làm và bỏ mối ở chợ hai vò cơm rượu. Tiền thu được đủ cho ba bữa ăn gia đình, còn lại là làm phật sự. Chị không có của dư của để, không nhà cao cửa rộng, không vòng vàng đỏ tay. Nhưng ai cũng thương chị, cần chị, quý trọng chị từ người quyền cao chức trọng cho đến một đứa bé.


Tôi hỏi, chị làm cơm rượu ngon, bán đắt, nhiều người đặt hàng, sao chị không làm mỗi ngày mười hoặc 20 vò để có nhiều tiền hơn, vừa đi làm phật sự được nhiều, vừa để dành hậu thân?

Chị trả lời với chị như vậy là đủ, làm nhiều cực thân, trong khi chị chỉ cần ngày ba bữa đạm bạc. Ăn để nuôi thân khoẻ mạnh sống tốt với mình, với gia quyến với cuộc đời, chứ không cần phải nuôi phủ phê cái thân vật chất, để tạo điều kiện cho nó gây nghiệp!

Còn làm phật sự mỗi ngày theo khả năng của mình; không nhanh, không chậm, không nhiều, chẳng ít. Như một người lội nước ngược, “cố gắng quá sẽ có ngày bỏ cuộc, thong thả bơi, tới lúc nào không hay”. Nếu mỗi ngày làm mười vò sẽ có lúc ngã bệnh. Ðôi khi đồng tiền kiếm được cách đó không đủ trả tiền thuốc và thiệt hại khác nhiều hơn trong thời gian nằm bệnh.

Ba mươi mấy năm, cuộc sống của chị thanh nhàn, bình thản, trong trẻo. Tâm đạo ngày càng lớn, nhân cách, tri thức ngày càng cao sâu, đời sống ngày càng đơn giản. Chị có mặt ở đâu nơi đó yên bình, mọi người hoà hợp. Nhà cửa sạch sẽ, vén khéo; chị vô tư đến, lặng lẽ đi.

Ở mọi nhà chị đến và đi, người đàn ông muốn sửa mình để trở thành người chồng tốt; người đàn bà học cách tu thân để xứng đáng làm mẹ, làm vợ; đứa trẻ học hành giỏi giang, hiếu thảo, lễ phép; những người làm công kính trọng và trung thành với chủ; người chủ thương và quý những người làm công như cật ruột của mình...



Cách sống của chị khiến tôi nhớ đến thi sĩ Ðào Uyên Minh đời Ðông Tấn, nổi tiếng về nhiều bài thơ, tản văn ngắn, lời bình dị, ý thâm trầm. Người đời tặng ông là Tĩnh Tiết tiên sinh vì ông sống cao khiết, không xa hoa, không khổ hạnh, điều hoà được thất tình và tâm linh, trọng vật chất nhưng không đắm say, rất yêu đời nhưng không quá độ.

Tôi nhớ lời Đức Phật từng dạy, rõ ràng, ông là người đã nhận ra bản chất của mọi sự vật! Và ông đã hành xử đúng như nó tự có, đã điều hoà cái muốn, cái cần giữ con người với thiên nhiên, đưa cái thần thái ấy vào tác phẩm nghệ thuật. Ông đã sử dụng cái thân vật chất đúng mực. Và nhờ nó mà tạo ra cái pháp thân thi ca sống mãi với thời gian.


Chúng ta noi gương người xưa, học người nay, để tự hiểu mình, sửa mình. Trao đổi thông tin, giúp nhau sống tốt hơn, hành xử hợp lý hơn mỗi khi gặp may mắn thành công hay thất bại, bất hạnh trong đời mình, đời bạn, đời người. Chúng ta học để biết thế nào là đủ trong từng trường hợp, từng sự việc để tránh cho người, cho mình những nỗi khổ tâm, hụt hẫng đáng tiếc.

Học chưa chắc đã hiểu. Nói hay, biết nhiều chưa chắc làm được, làm đúng. Nhưng dù sao cũng phải lên đường bằng sự học hỏi khiêm cung. Riêng tôi, khi viết là tôi đang học.


Theo TS. NSND Bạch Tuyết, báo Sài Gòn tiếp thị (2012)
➤ Nguồn: http://www.chungta.com/nd/tu-lieu-tra-cuu/hoc_de_biet_du.html
Đọc bài này ►
    0

Thursday

Status về tình yêu


Bạn thích một cô gái. Cô ấy như một bông hồng nhỏ, dễ thương và xinh đẹp. Mỗi chàng trai đều có cho mình hình ảnh một cô gái nào đó, và những cô gái cũng vậy. Và điều gì đã xảy ra với hầu hết chúng ta là chúng ta thích nhau – một cảm giác rất dễ chịu và thoải mái.
Nhưng bạn đang nói rằng bạn yêu cô ấy. Tôi không biết tình yêu là gì, nếu tôi hỏi bạn như vậy, đó không phải tôi đang muốn biết thêm một định nghĩa. Nhưng tôi nghĩ rằng xã hội chúng ta có một quan điểm nào đó cho rằng tình yêu là một tầng bậc cao của sự yêu thích, nó là yêu thích được làm cho mạnh mẽ hơn. Có phải bạn cũng nghĩ như vậy? Bạn luôn luôn biết được lý do bạn yêu thích thứ gì đó, bạn thích một cô gái vì vẻ đẹp, sự duyên dáng hay cá tính, bạn cũng thích những chiếc ô tô, tiền bạc, thích câu cá hoặc ngồi lướt thông tin trên internet… vì tất cả chúng mang lại cho bạn cảm giác hạnh phúc, vui vẻ, dễ chịu. Nhưng tình yêu – như đã nói – nếu nó là một niềm yêu thích được gia tăng, vậy thì bạn sẽ rất thích một cô gái, những chiếc xe, những đồng tiền, bởi vì nó mang lại hạnh phúc, phải không? Tình yêu có lý do như vậy sao? Bạn biết lý do bạn thích điều gì, nhưng bạn không thể biết được lý do bạn yêu. Tình yêu không hề có biên giới, nó không thể bị giới hạn trong khuôn khổ của lý trí. Bạn lựa chọn điều gì bạn thích, ví dụ như một cô gái xinh đẹp, và bạn sẽ không thích một cô gái khác vì cô ấy có khuôn mặt không ưa nhìn. Nhưng điều đó không thể áp dụng với tình yêu. Nếu bạn yêu ai đó thực sự, sẽ không có vấn đề gì với vẻ bề ngoài hay những thói quen xấu của họ, bạn có tình yêu trong trái tim và bạn trao tặng cho họ.
Và nữa, tình yêu liệu có giới hạn trong một vài người hay không? Bạn yêu mẹ cha mình và bạn có yêu một người đàn ông hay phụ nữ khác, cho dù họ khắc khổ hay tươi tắn hay không? Hay bởi vì họ là những người xa lạ, nên bạn không thể trao gửi tình yêu? Ở bên ngoài mái nhà của bạn kia, có những vùng đất ngập chìm trong bom đạn, có những người chết mỗi ngày, và nếu bạn không có tình yêu trong trái tim, bạn sẽ thấy rằng mình dửng dưng một cách kỳ lạ. Cũng bởi như thế, những người lính ra trận và bắn vào những con người khác, những người cũng có những gia đình cùng những rung động thân quen của con người. Tình yêu không được chấp nhận trong chiến tranh, bởi lẽ nếu bạn thực sự yêu, liệu bạn có thể giết chết người bạn yêu hay không? Có lẽ người lính sẽ đào ngũ, cho dù bị những lãnh đạo gọi là kẻ phản quốc, nhưng bởi anh ấy biết rằng mình không thể giết những người mình yêu.
Tình yêu rộng lớn ấy, đó chắc chắn là thứ cần thiết nhất mà những ông bố, bà mẹ nên gieo mầm trong con cái của mình. Nhưng trước hết chính họ cũng phải có tình yêu đó. Những đứa trẻ của họ sẽ lớn lên, sẽ đấu đá với nhau hay với những người khác, sẽ ủng hộ những chính phủ, những quốc gia tổ chức chiến tranh, sẽ góp phần vào công cuộc giết người mà chẳng chút ghê tay. Thế giới không có tình yêu ấy vẫn tái diễn liên tục trong cuộc sống của chúng ta, của bạn và tôi, và bạn không cảm thấy điều gì bạn phải làm hay sao? Bạn không thấy sự cấp thiết phải dừng lại những trò ngu xuẩn đó và nhìn vào quả tim của mình, hay sao?

Nguồn: CaVoi.net
Đọc bài này ►
    0

Saturday

Status về ngón tay út


  • Nếu không có ngón tay út, bàn tay con người sẽ mất đi 50% sức mạnh;
  • Nếu không có kế hoạch, đa phần các công việc sẽ mất đi 80% sự thành công;
  • Nếu không có ngày mai, (và hôm qua lẫn hôm nay đều không có) ...

... thì 100%, ta sẽ tự do.




Nguồn: CaVoi.net
Đọc bài này ►
    0

Thursday

Tản mạn về những quyết định nhanh


Tôi vốn rất thích những quyết định nhanh chóng, bất ngờ. Chúng đưa đẩy cuộc sống con người đến những bước không ngờ tới.

Năm gần cuối Đại học, tôi bỏ học. Chẳng phải quyết định gì xa xôi, dù chán nản nhưng cái khoảnh khắc quyết định rằng tôi phải bỏ học nó đến vụt chốc, không đoán định được gì. Tôi bỏ thật, bỏ tiệt, bỏ theo kiểu “ngó lơ cuộc đời” – không viết đơn xin bỏ học, không viết giấy bảo lưu, không nói với gia đình. Thích thì bỏ, chẳng có lý do gì cụ thể.


Bỏ học được độ 1 năm thì Mẹ phát hiện ra, kéo tôi về nhà. Nói chuyện. Giải thích. Im lặng. Lại nói chuyện. Quả là tôi càng nói càng cùn đi, có lẽ phần vì quyết tâm của Mẹ là bắt bằng được thằng con trai theo con đường “tử tế”, phần vì tôi cảm thấy đã đến lúc làm một điều gì đó khác.


Học rồi lại bám vào cớ đó để tiếp tục học, thì cũng chẳng khác nào bỏ học rồi vin vào đó để tiếp tục bỏ học. Tôi chẳng muốn bám vào thứ nào hết. Tôi có lý trí, nhưng cũng có trái tim. Tôi nghe theo cả hai.

Một năm sau khi bỏ học, tôi lại đi học. Lý do tiếp tục đi học cũng mù mờ chẳng kém gì lý do lúc từ bỏ. Vì gia đình ép buộc? Vì chán nản kiếp lang thang? Vì đã cảm giác được giá trị của mảnh bằng? .v.v.. Không, tôi chẳng có lý do cụ thể nào như vậy cả.

Tôi chỉ đơn giản là quyết định như vậy. Một cách nhanh chóng.


Có những lúc, cuộc sống trao cho người ta cơ hội để đổi thay. Lúc đó họ phải quyết định. Và ở thời điểm đó, tôi – cũng như rất nhiều cậu Đông Ki Sốt khác – đã nghe đến nhàm tai lời khuyên: “Nghĩ cho kỹ vì đời mày sẽ đổi khác”.

Tất nhiên, cuộc đời sẽ đổi khác. Nó vốn là như vậy. Nó vốn là – như một dòng chảy – cuốn phăng phăng mọi thứ, mới mẻ và tinh khôi. Cho dù người ta có huyễn hoặc mình là đời họ vẫn như cũ, thì thực tế chẳng có gì như cũ cả. Tôi không là tôi-của-1-tích-tắc-trước nữa.


Và đôi khi, trong dòng chảy mới lạ đó, chúng ta được trao tặng những cái công tắc kỳ diệu. Bật hoặc Tắt. Rồi thì con thuyền đang chở chúng ta sẽ ngoặt rẽ nhanh hơn một chút, khác lạ hơn một chút, so với để mặc dòng đời xô đẩy.


Nếu thấy nó, bất cứ nơi nào, bất cứ khi nào, chiếc công tắc ấy hiện ra trước mắt, tôi sẽ không ngần ngại bật nó lên đâu. Chỉ là, tôi phải tự mình bật nó. Bởi vì, hễ kẻ nào khác nghĩ rằng họ có thể bật hộ tôi, ấy là lúc cái công tắc đó biến mất rồi. Disappeared. Chẳng còn gì.

Tôi cá với Bạn rằng, nó là một thứ cực kỳ thú vị!



Nguồn: Cavoi.net
Đọc bài này ►
    0

Tuesday

24-11-15 (Hoàng hôn)

Hoàng hôn xảy đến sau những bóng mây, những ánh sáng lặng lẽ tắt dần, màu sắc và hình khối kỳ lạ không ngừng chuyển động. Có biết bao nhiêu người đã bỏ lỡ những khoảng khắc này, họ chen mình trong dòng người đông đúc trên những con đường chật hẹp, và đầu óc thì không ngừng nghĩ về mọi chuyện của họ. Con người ta thực sự nên cảm thấy trách nhiệm với toàn thể thế giới tươi đẹp này, không phải trách nhiệm với nhóm người nào đó là gia đình, bạn bè, đồng đội hay dân tộc, mà là toàn thể cuộc sống này. Nếu không thì những hành động của họ trở nên vô nghĩa lý một cách kỳ lạ, bởi họ đã đánh mất một buổi hoàng hôn đẹp như vậy, họ cũng đánh mất đi những cánh rừng, những dòng sông. Và cuối cùng là đánh mất đi những con người bên cạnh họ.

Ảnh: sưu tầm Internet
Nguồn: www.cavoi.net
Đọc bài này ►
    0

Wednesday

10-12-2014 (nói về việc học)


Sáng nay tỉnh giấc, mưa tràn trề ngoài cửa sổ. Lạnh so ro. Làn lành lạnh ấy ướp đá cả thành phố. Nao người nghĩ sẽ có bao nhiêu người ngoài kia thở dài. Hay chỉ có mình ta.

Buổi tối của một ngày mùa đông, anh bạn than: “...Giờ muốn học tiếp về khoa học tự nhiên mà không được!”. Mình hỏi: “Anh học mấy năm đó còn chưa đủ sao?”. Đáp: “Hời hợt, không được nghiên cứu sâu!”. Nghĩ, sao nền khoa học Việt Nam lớn thế mà nhỏ thế? Một nơi đào tạo được coi là truyền thống hàng đầu thôi mà muốn nghiên cứu sâu xa cũng khó.


Mình có cái tâm thích Văn và Lý, Hoá từ hồi còn rất nhỏ, tìm được “báu vật” trên thư viện huyện là cuốn“Ác si mét” và cuốn “Nhà bác học Mari Qui-ry”. Một cuốn truyện tranh hài không tả được, một cuốn truyện mỏng toàn chữ, ly kỳ. Từ hồi đó biết rằng những nhà khoa học cũng biết viết văn (giờ đây còn biết rằng những nhà thơ thì hầu như chẳng ai làm khoa học). Cái ranh giới thú vị và cầu tiến của trẻ con mong manh đến thế, và trường học thân yêu xé nó một cách từ từ và ngọt lịm, các ban khoa tự nhiên và khoa xã hội của trường trung học “hạ thủ không lưu tình” những môn học “đối nghịch”. Đơn giản vì chúng không phục vụ kỳ thi đại học của lũ nhóc thối tai.



Những năm tháng ấy, mình ôm sách văn nhưng vẫn ham thích tìm đọc sách khoa học, đọc truyện thiên văn, hình học không gian. Những môn ấy sao mà kỳ thú! Người ta chỉ tìm cái gì người ta thiếu, hỏi cái gì người ta không biết. Vì sao nhiều đứa trẻ phải học vội vàng như thế? Cánh cửa khép lại và nó phải tự mở ra. Nó không biết ai đã đóng cửa, nhưng nó biết nó phải mở ra.

Nhìn vào đôi mắt của đứa bé thơ. Nó cười. Nó trong sáng thế. Sao bạn lại để đứa bé ấy chịu đau đớn? Thôi, hãy để nó cười.


Nguồn: fb.com/mathanhcong55/notes
Đọc bài này ►
    0

Sunday

10-8-2014 (viết về những đường biên)



Tôi trở về Hà Nội trong những ngày nắng mưa thất thường. Những ngày ngắn ngủi của tháng Bảy trôi qua, kỳ nắng nóng mùa hè cũng sắp dứt.


Vừa mới đây thôi, chuyến đi xa đưa tôi đến vùng biên ải, những dải núi chạy dọc theo ranh giới giữa hai quốc gia. Một ngày, đứng chân trên đoạn đường sát cột mốc biên giới nhìn xuống, tôi thấy những nhà cửa, những con người vất vả làm lụng. Hai nơi mà như một. Đồng đội tôi có người vừa cười vừa nói: "Trước đây em tưởng bầu trời Việt Nam và bầu trời Trung Quốc khác nhau, nhưng hóa ra không phải. Tưởng chuồn chuồn Trung Quốc to hơn chuồn chuồn Việt Nam nữa...".




Vâng, em nói ngây thơ khiến mọi người cùng cười, nhưng em nói đúng, phải không? Bầu trời vẫn là bầu trời, không có bầu trời Việt Nam hay bầu trời Trung Quốc. Ấy vậy mà người ta đã phân chia bầu trời tươi đẹp ấy ra thành Nga, Mỹ, Anh, Pháp, Trung Quốc hay Việt Nam .v.v.. Người ta đã đặt cho bầu trời và mặt đất những cái tên. Người ta đã đặt lên đó những cái hộp rất lớn, treo những lá cờ, xây dựng những chính phủ, pháp luật, những đạo quân. Người ta truyền bá những tư tưởng, triết lý, tôn giáo, tín ngưỡng qua nhiều thế kỷ, nhiều năm tháng, vun đắp nên những nền văn hóa, những truyền thống, bản sắc. Và giờ đây con người nhìn nhau qua những "lăng kính" nọ kia, những nhãn hiệu, biểu tượng... Tôi đã nhìn biên giới của quốc gia như thế.




Bật tivi xem thời sự, tin đưa có những người chết hàng loạt vì bom đạn ở Tây Á, dịch bệnh ở Phi Châu, nội chiến ở Đông Âu. Tôi đã thấy con người thốt lên: "Ôi thật đáng sợ, may thay nước mình được yên ổn!". Tôi thấy con người khóc lóc than thở vì những người đồng bào chết trận, và hăm dọa hay thờ ơ trước những người tử nạn mang quốc tịch khác. Người ta có thể không buồn phiền vì hàng nghìn người đã chết, chỉ vì người đó không phải người Việt Nam, mà là người Trung Quốc, Thái Lan, Anh, Mỹ,... Người ta yêu nước, và vì thế họ có thể cầm vũ khí giết chết một con người khác cũng yêu nước, cũng khao khát có một giống nòi, một cội nguồn như họ.



Người ta đã tạo ra những ranh giới bằng lòng yêu nước. Lòng yêu nước mãnh liệt khiến cho mọi người tập hợp dưới cùng một màu cờ. Và thế giới có nhiều màu cờ như thế. Tôi thấy những ngọn cờ ấy tung bay, những người đứng dưới cờ thét vang sôi sục. Những màu cờ cuốn lấy nhau, giành giật nhau, vờn nhau từ năm này qua năm khác, trong suốt lịch sử loài người. Và cứ thế, con người bị cuốn theo, hòa bình giả tạo, giả vờ như thương yêu nhau, hợp tác với nhau hoặc tranh giành với nhau. Lòng yêu nước khiến cho một quốc gia gắn kết với nhau, và cũng khiến cho thế giới bị chia tách thành nhiều mảnh.




Tôi đứng trên mốc biên giới được người ta xây dựng. Gió lùa rối rít qua những mỏm đá. Khắp nơi đều là con người, nhưng đường biên kia đã xẻ đôi đất đai và trời biển. Nó chạy khắp thế giới này, chạy trong tâm trí của mỗi con người, sự phân tách, bạo lực, sợ hãi, tình yêu mơ hồ. Mỗi người đều bạo lực, sự bạo lực để sinh tồn, sự bạo lực của xã hội ngấm vào họ từ tuổi thơ. Ai cũng yêu những người thân thuộc sống quanh mình, yêu mảnh đất mình sinh ra, con đường đi hàng ngày, không gian mình hít thở. Nhưng họ đồng nhất tình yêu ấy với một nhãn hiệu, một biểu tượng, để rồi người ta sẵn sàng xông vào những cuộc chiến tranh - những cuộc giết người hàng loạt hợp pháp - giết những kẻ cũng đang thể hiện lòng yêu và tôn sùng quốc gia như họ. Thế giới vẫn vậy, con người như những con thú hoang dại trong rừng sâu, họ có thể văn minh, giàu có, đủ ăn đủ mặc, cư xử lịch thiệp... nhưng khi những ranh giới trong họ bị xâm phạm, con thú hoang lại gào lên. Họ muốn giết người.



Hàng tỷ người đã chết trong đau khổ trong suốt triệu năm qua. Nhưng con người - bị cầm tù trong đủ thứ nhãn hiệu, tư tưởng, bạo lực và nỗi sợ hãi - thì vẫn vậy. Con người vẫn sẽ giết chóc lẫn nhau, phá hủy tự nhiên, biến toàn bộ cuộc sống tươi đẹp trở nên một cuộc chiến của cuộc đời họ, nếu họ không nhận thức được ý nghĩ nào đang trói buộc mình.



Khi tôi đứng trên đường biên, nó hiển hiện. Nhưng ranh giới trong lòng tôi dần xóa nhòa. Khi tôi yêu quốc gia của tôi, nó có nghĩa mọi người cũng yêu quốc gia của họ. Nó có nghĩa khi trò chơi chính trị xoay vần, những người trên khắp thế giới này sẽ ôm ấp nhau hoặc đánh giết lẫn nhau. Nếu nó xảy ra bây giờ, và không ai mở mắt nhìn thấy, nó sẽ còn xảy ra mãi mãi.


Nguồn: fb.com/mathanhcong55/notes

Đọc bài này ►
    0

Liên hệ

|► FB Messenger : http://m.me/cavoi.net

Bản quyền nội dung

© 1992 Ma Công Blog. Designed by Bloggertheme9 & Distributed by Blogger Templates